Vào rừng hái rau đặc sản

Rate this post

Quang namVào dịp đầu hè, lá dong rừng được người dân huyện miền núi Bắc Trà My hái về bán hoặc dùng trong bữa ăn hàng ngày.

Sáng giữa tháng 5, bà Lê Thị Thiệp, 70 tuổi, ở xã Trà Đông, huyện Bắc Trà My, dậy nấu cơm rồi gói ghém gạo và thức ăn để chuẩn bị cho một ngày vào rừng hái rau. . “Trước đây, rau muống là loại cây chống đói của đồng bào vùng cao, thường được nấu cháo ăn qua ngày, nay đã trở thành đặc sản, có thể chế biến thành nhiều món như canh, xào, luộc. và hay nhất là nấu với ốc suối ”, bà Thiệp nói.

Bà Lê Thị Thiệp chuẩn bị hái cây sa kê hơn 10 lá non. Hình ảnh: Sơn Thủy

Buộc sau lưng một cái thúng nhựa như cái thúng, bà Thiệp cho gạo, nước vào rồi lững thững đi vào rừng. Đi chừng 10 phút, băng qua cây cầu gỗ dài hơn 20m bắc qua sông Cái, chị đến với rừng keo xanh ngút ngàn.

Đầu mùa hạ thường có mưa dông, tán rừng ẩm ướt. Có những con sên và sên trên thảm thực vật rậm rạp, vì vậy cô phải đi ủng và tất chân để không bị chúng bám vào. Đôi ủng còn giúp cô bám chắc khi di chuyển qua những con dốc cao, trơn trượt.

Hơn 25 năm hái rau rừng, bà Thiệp thuộc nằm lòng những nơi có rau. Loại rau này mọc hoang trong rừng, không bị tác động của phân bón, hóa chất nên rất sạch. Cây thân gỗ, cao hơn nửa mét, gốc to bằng cổ tay, phân cành nhiều thẳng đứng. Lá to như lá chè, lúc non có màu nâu sẫm như cà phê sữa, khi già chuyển sang màu xanh đậm. Lá non nhẵn, nát, nhớt và hơi chua.

Giống như nhiều loài cây khác, lá ra vào mùa xuân. Nhưng thời điểm tốt nhất là đầu mùa hè khi những cơn mưa rơi. Mỗi nhánh ra lá non từ 2 đến 5 năm, mỗi lá dài từ 5-8 cm. Hái hết cây này đến cây khác đầy rau thơm, bà Thiệp gói kỹ vào túi nylon, cho vào túi.

Một cây xô thơm đang ra lá non.  Ảnh: Sơn Thủy

Một cây xô thơm đang ra lá non. Hình ảnh: Sơn Thủy

Trước đây, ở các khu rừng miền Trung, rau rất nhiều. Nhưng khi cây keo có giá trị kinh tế thì người dân chặt phá, đốt lấy đất trồng khiến rau chết dần. Bà Thiệp cho biết: “Những cánh rừng gần khu dân cư giờ chỉ còn vài chỗ trồng rau nên phải đi xa lắm mới có được.

Sau gần một giờ leo núi, luồn lách dưới rừng keo, leo dốc khiến đôi chân mỏi nhừ, mồ hôi ướt đẫm áo, bà Thiệp mới tìm được chỗ ngồi nghỉ ngơi. Mang chai nước lên uống cho đỡ khát, chị mang rau đi hái lá già. Bà giải thích: “Cải bó xôi chỉ dùng được lá non, lá già nấu không ngon”.

Sau bữa trưa trong rừng, cô tiếp tục kiếm rau cho đến 1 giờ chiều về nhà với một giỏ đầy. Nhà nằm trên con đường liên xã, đông người qua lại nên bà Thiệp chỉ cần dọn rau ra lề đường bán, giá 7.000 đồng một bó bằng nắm tay. Cuối ngày mua hết mớ rau, chị thu về khoảng 100.000 đồng. Hết vụ rau, chị chuyển sang hái rau muống, rau sam, ngò gai, rau ngót …

Nhặt lá già, lấy lá non.  Ảnh: Sơn Thủy

Bà Thiệp nhặt bỏ lá già, lấy những cọng non. Hình ảnh: Sơn Thủy

Ở cùng thôn với bà Thiệp, bà Nguyễn Thị Nhuận, 52 tuổi, có thời gian rảnh rỗi nên vào rừng hái thuốc về bán. Chỉ cần nhặt lớp lá này, sau 10 ngày quay lại hái lớp lá mới. Rau mọc tự nhiên nên ai gặp cũng hái. Ngày nhiều chị kiếm được hơn 150.000 đồng, ngày ít thì vài chục nghìn.

Cuối tuần, bà Nhuận dành một phần rau để nấu bún ốc. Loại ốc này to bằng đầu ngón tay, sống bám vào các khe đá dưới lòng suối. Sau một đêm ngâm ốc để ốc nhả hết bùn đất, mẹ cắt bỏ đuôi ốc rồi luộc chín. Cuối cùng, mẹ thái nhỏ hoặc vò nát lá rau mùi, thêm một chút gia vị.

“Khi ăn rau mềm như lá ngò gai, những con ốc hút từng con tóp mỡ quyện với nước dùng có vị chua ngọt rất tuyệt”, bà Nhuận nói.

Hái rau

Hái rau. Video: Sơn Thủy

Sơn Thủy

Written by 

Leave a Reply

Your email address will not be published.