Quảng Nam hay tranh cãi, những câu chuyện vui về tính cách người Quảng

Rate this post

Đây là hai câu mở đầu của bài đồng dao: Quảng Nam thường lý / Quảng Ngãi luôn lo / Bình Định nằm xuống / Thừa Thiên thu dọn.

Làng Xứ Quảng.

Quảng Nam gây tranh cãi

Quảng Ngãi mát mẻ

Bình Định nằm

Thừa Thiên dọn dẹp.

Có lẽ bài thơ này xuất hiện sau năm 1832, vì năm đó địa danh Thừa Thiên xuất hiện, khi vua Minh Mạng đổi phủ Quảng Đức thành phủ Thừa Thiên. Bài đồng dao là để mua vui hay có nguyên nhân? Hãy thử thảo luận về nó.

Trước hết, nói về Quảng Nam gây tranh cãi.

Quả thật, người Quảng Nam cái gì cũng cãi được. Đó là tài năng, đó là tốt. Có một câu chuyện xưa kể rằng, các học giả khắp mọi miền đều phải ra kinh đô Huế để thi, nên có câu: Học sinh xứ Quảng đi thi Đó là một trò đùa, nhưng đó là một lời khen. Khen ngợi sự đáng yêu của chàng trai xứ Quảng, cũng có ý khen cô gái Huế xinh đẹp. Đó là một lẽ thường tình, nhưng người Quảng vẫn tranh cãi, rằng phải là: Học sinh xứ Quảng đi thi / Mấy cô gái Huế đi không nổi.

Chỉ thay đổi một từ thôi, nhưng ý nghĩa hoàn toàn khác.

Chuyện gần đây, chuyện tiếu lâm về du kích xứ Quảng. Trong kháng chiến chống Mỹ ở Quảng Nam, mật thám đã chỉ ra một khu vườn có hầm bí mật của du kích. Trực thăng bay tới, chĩa loa kêu gọi đầu hàng. Vẫn giữ im lặng, viên sĩ quan Việt Nam Cộng hòa chợt nghĩ đến sự hay cãi vã của người Quảng, bèn khiêu khích:

– Các bạn nam lớp 3, lớp 4 cũng đi lập công.

Ngay lập tức nắp hầm bật mở, bọn du kích thò đầu ra, giơ nắm đấm và cãi:

– Tau lớp 5 nghe mày!

– Tau lớp 8 nghe mày!

– Tau lớp 9 nghe mày!

Đó là nó… nó là nó, Loo.

Chuyện hôm nay. Một nhóm cán bộ của một cơ quan đi công tác. Lên xe, sau vài câu chuyện thì bắt đầu cãi nhau. Chịu không nổi, trưởng đoàn ra quyết định: từ nay đến trưa, ai cãi lại thì phải trả tiền ăn cho đoàn. Đến đoạn đường vắng, xe dừng lại để mọi người “dội nước tự cứu”. Biết có anh cãi nhau, vì bị cấm cãi nên rất buồn, một cậu bé ranh mãnh chỉ vào đám cỏ voi (được trồng để nuôi bò, dê) nói:

– Chà, mía trồng nhiều vậy mà không có nhà máy đường?

Bắt được con ngứa, người đàn ông kia cãi:

– Cây ni mà bạn gọi là cây mía? Lười, cỏ voi đó.

Cuối cùng, anh giật mình, cổ họng đắng ngắt.

Cãi nhau là gì? Tranh luận hơn thua, đúng sai. Lập luận chứng tỏ con người không vô cảm, không thờ ơ với cuộc đời, là thể hiện trách nhiệm và bản lĩnh trước cuộc đời. Tuy nhiên, tranh cãi còn được hiểu là những gì bộc phát, nóng nảy, thiếu kiềm chế.

Tính cách gây tranh cãi của người Quảng Nam có cả lý do phong thủy và xã hội.

Mảnh đất xứ Quảng nằm kẹp giữa hai khối núi Hải Vân và Ngọc Linh, đất hẹp, dốc, khí hậu khắc nghiệt khiến con người phải mạnh mẽ, quyết liệt để tồn tại. Mặt khác, đây là vùng đất sinh sống của người Chăm, sử sách chép rằng họ có “tính cách mạnh mẽ, giỏi đi biển”. Người Việt Nam tiếp thu nhiều thứ, trong đó có tính cách hùng biện. Đại thi hào Nguyễn Trãi viết trong Dư địa chí: “Dân vùng này nhiễm tục cũ của người Chiêm, tính tình hiếu chiến, quen khổ”. Đại Nam nhất thống chí (triều vua Duy Tân) nhận xét: “… người học sĩ tính tình cứng rắn ăn nói, nhưng do thổ lực bất tòng tâm, nước chảy xiết, nên tính tình nhanh nhẹn, ít nói. và duy nhất. Chỉ những người có học thức uyên thâm mới không bị gió cuốn. “

Vùng đất Quảng Nam đã sản sinh ra nhiều nhà cách mạng có tầm nhìn xa, hay phản đối triều đình và sau này là chế độ thực dân Pháp. Đầu thế kỷ 20 có “Bộ ba Quảng Nam” Phan Châu Trinh, Trần Quý Cáp, Huỳnh Thúc Kháng và phong trào chống sưu thuế năm 1908 ở Trung Kỳ, xuất phát từ các cuộc biểu tình và tranh luận của người Quảng Nam. Mọi người. Năm 1924, đã diễn ra trận bút chiến ác liệt của hai nhà báo nổi tiếng, sắc sảo Ngô Đức Kế và Phan Khôi (người xứ Quảng) với học giả Phạm Quỳnh. Không phải Phạm Quỳnh ca tụng Truyện Kiều hơi quá, nào là “quốc hồn, quốc túy, quốc túy”, nào là “Truyện Kiều còn, chữ quốc ngữ, chữ quốc ngữ, nước ta còn”, v.v… Ngô Đức Kế phản bác. . Phản bác với bài báo “Văn học quốc gia và nghiên cứu chính trị và dị giáo”, cho rằng đó là một sự dối trá. Phạm Quỳnh im lặng. Mãi 6 năm sau, Phan Khôi và Huỳnh Thúc Kháng đều lên tiếng về sự im lặng đó, nhưng quan điểm trái ngược nhau, nên mới là “luận”. Năm 1941, hai nhà báo gốc Quảng này đã “tranh luận” về đề tài thơ mới trên báo.

Có lẽ tin đồn Quảng Nam gây tranh cãi có từ đó.

Các nhà báo Phan Khôi, Huỳnh Thúc Kháng.  Ảnh tư liệu.

Các nhà báo Phan Khôi, Huỳnh Thúc Kháng. Ảnh tư liệu.

Written by 

Leave a Reply

Your email address will not be published.