Lấy ý kiến ​​nhân dân về dự thảo Luật Tài nguyên nước (sửa đổi)

Rate this post

(TN&MT) – Bộ TN&MT được Chính phủ giao chủ trì xây dựng dự thảo Luật Tài nguyên nước (sửa đổi), đến nay, Bộ đã hoàn thiện dự thảo (lần 2) của Luật. Dự thảo đang được đăng tải trên Cổng Thông tin điện tử Chính phủ để lấy ý kiến ​​góp ý của các cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp và đông đảo nhân dân trong và ngoài nước trước khi trình Chính phủ xem xét, trình Chính phủ. Quốc hội cho ý kiến.

Cần cập nhật, sửa đổi, bổ sung,

Bộ Tài nguyên và Môi trường cho biết, Luật Tài nguyên nước 2012 đã được Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam khóa XIII, kỳ họp thứ 3 thông qua ngày 21/6/2012 và có hiệu lực thi hành kể từ ngày trình. . từ ngày 01/01/2013 đến nay.

Sau gần 10 năm thi hành, Luật Tài nguyên nước năm 2012 đã góp phần tạo chuyển biến tích cực trong nhận thức và hành động của toàn xã hội về bảo vệ, khai thác và sử dụng tài nguyên nước; Tài nguyên nước được quản lý, sử dụng ngày càng hiệu quả và bền vững, mang lại nguồn thu cho ngân sách Nhà nước.

Tuy nhiên, trong bối cảnh biến đổi khí hậu, 63% lượng nước được hình thành ngoài lãnh thổ, chất lượng nguồn nước suy giảm đang đặt ra những thách thức lớn. Nhiều chủ trương mới về quản lý tài nguyên và yêu cầu thực tiễn về bảo vệ, phục hồi đảm bảo an ninh tài nguyên nước quốc gia. Thực tế đó đòi hỏi pháp luật về tài nguyên nước và một số luật liên quan đến quản lý, bảo vệ tài nguyên nước cần sớm được cập nhật, sửa đổi, bổ sung, bảo đảm tính đồng bộ, toàn diện.

Hình minh họa

Ngoài ra, do các quan hệ kinh tế – xã hội có nhiều thay đổi, Nhà nước đã ban hành nhiều chính sách, pháp luật liên quan đến quản lý, bảo vệ, khai thác, sử dụng tài nguyên nước nên Luật Tài nguyên nước đã bộc lộ một số bất cập, hạn chế. Như là:

Một số quy định của pháp luật về tài nguyên nước không còn phù hợp với yêu cầu của thực tế và pháp luật có liên quan cần bổ sung, như quy định về điều tiết các thủy vực (sông, tầng chứa nước). ; quy hoạch tài nguyên nước; cấp giấy phép tài nguyên nước; bảo vệ nguồn nước; bảo vệ sông ngòi, tầng chứa nước, quản lý nước thông minh, chuyển đổi số, dự báo nguồn nước phục vụ điều tiết phân bổ tài nguyên nước cho sinh hoạt, sản xuất, kinh doanh, dịch vụ …

Bên cạnh đó, thể chế, chính sách hiện hành chưa lồng ghép các quy định về quản lý nước trong luật nước để quản lý, kiểm soát và điều tiết toàn diện các vấn đề về nước trên cơ sở thống nhất quản lý. về tài nguyên nước. Điều này gây ra sự chồng chéo trong quản lý, phân định thẩm quyền và trách nhiệm của từng bộ, ngành, địa phương trong quản lý nguồn nước, quản lý khai thác, quản lý hệ thống cấp nước, xử lý nước thải, v.v.

Cùng với đó, các vấn đề liên ngành, liên tỉnh và địa phương như quy hoạch, phát triển, phục hồi rừng đầu nguồn, bảo vệ nguồn lợi thủy sản; bảo vệ nguồn nước trong quá trình thực hiện các dự án thủy điện, thủy lợi, nuôi trồng thủy sản … chưa có sự phối hợp chặt chẽ, đồng bộ giữa cơ quan quản lý tài nguyên nước với các cơ quan, bộ, ngành. các cơ quan chức năng liên quan và UBND các tỉnh, nhất là sự giao thoa chưa làm rõ việc quản lý tài nguyên nước và công trình thủy lợi giữa lĩnh vực tài nguyên nước và thủy lợi.

Mặc dù, đã có sự phân công trách nhiệm giữa các bộ, ngành trong quản lý tài nguyên nước nhưng trên thực tế vẫn còn chồng chéo nhiệm vụ và sự phối hợp giữa các cơ quan còn nhiều bất cập. Cơ chế phối hợp (cả trong xây dựng và thực thi chính sách) giữa các Bộ / ngành đối với các hoạt động liên quan đến tài nguyên nước trên các lưu vực sông còn thiếu đồng bộ và chồng chéo. nhất là lĩnh vực tài nguyên nước, thủy lợi, thủy điện, nhất là việc triển khai trên thực tế thời gian qua còn nhiều lúng túng.

Một số quy định của Luật Tài nguyên nước 2012 có sự giao thoa, chồng chéo với các luật khác dẫn đến khó thực hiện hoặc lãng phí tài nguyên, cần sửa đổi, bổ sung để bảo đảm tính thống nhất. Thiếu khung pháp lý về an ninh tài nguyên nước trong bối cảnh tài nguyên nước của nước ta đang phải đối mặt với nhiều thách thức như: phụ thuộc lớn vào nước ngoài; sự phân bố nước không đồng đều theo không gian và thời gian; tác động của biến đổi khí hậu; suy thoái, cạn kiệt và ô nhiễm nguồn nước; xung đột trong sử dụng nước trên các lưu vực sông; khả năng tiếp cận nước sạch an toàn chưa cao; hiệu quả sử dụng nước thấp; chưa có chính sách, quy định cụ thể để tính toán, đánh giá đầy đủ giá trị tài nguyên nước.

Điều này dẫn đến các tổ chức, doanh nghiệp, cá nhân khai thác, sử dụng nước chưa xác định rõ vai trò, giá trị của nước; không có cơ sở để tính đủ giá thành sản phẩm (do không coi nước là nguyên liệu đầu vào cho sản xuất); Chưa có chính sách cụ thể, rõ ràng về việc sử dụng và phân bổ nguồn thu cho các hoạt động bảo vệ nguồn lợi thủy sản.

Phát triển kinh tế nước, coi sản phẩm nước là mặt hàng thiết yếu, cần được quản lý và vận hành theo cơ chế thị trường, có sự điều tiết của Nhà nước; khuyến khích, thu hút các nguồn lực xã hội và các thành phần kinh tế đầu tư vào lĩnh vực nước nhằm nâng cao hiệu quả khai thác, sử dụng, bảo vệ và phát triển nguồn nước mà chưa có chính sách cụ thể để thực hiện …

bao-ve-tai-nguyen-nuoc-ben-vung-2 (1) .jpg
Hình ảnh minh họa

Thiết lập hành lang pháp lý đồng bộ

Theo Bộ Tài nguyên và Môi trường, việc xây dựng Luật Tài nguyên nước (sửa đổi) nhằm tạo hành lang pháp lý đồng bộ, thống nhất, phù hợp với thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, bảo đảm minh bạch và trách nhiệm giải trình. minh bạch và đồng bộ để có thể huy động được các nguồn lực, phân bổ hợp lý và sử dụng có hiệu quả.

Bảo đảm an ninh tài nguyên nước quốc gia, giảm phụ thuộc vào nguồn nước ngoài và ảnh hưởng của biến đổi khí hậu; tập trung phòng, chống và phục hồi các nguồn nước bị suy thoái, cạn kiệt, ô nhiễm.

Đồng thời, tách quản lý tổng hợp, thống nhất tài nguyên nước với quản lý, vận hành các công trình khai thác, sử dụng nước (công trình thủy lợi, thủy điện, cấp nước đô thị, nông thôn, cấp nước công nghiệp). dịch vụ, đường thủy, v.v.).

Tập trung phòng, chống và phục hồi các nguồn nước bị suy thoái, cạn kiệt và ô nhiễm; xác định rõ trách nhiệm quản lý tài nguyên nước và quản lý các công trình khai thác nước ở cả trung ương và địa phương để khắc phục những chồng chéo, mâu thuẫn về pháp lý.

Hướng tới quản lý tài nguyên nước trên nền tảng công nghệ số, thống nhất cơ sở dữ liệu, xây dựng bộ công cụ hỗ trợ ra quyết định theo thời gian thực, giảm nhân sự quản lý vận hành và chi phí đầu tư. tư nhân của Nhà nước.

Đáp ứng yêu cầu của thực tế, đủ cơ sở pháp lý để giải quyết các vấn đề tài nguyên nước do giai đoạn phát triển mới đặt ra; đảm bảo phù hợp với luật pháp và thông lệ quốc tế; tạo hành lang pháp lý đồng bộ về tài nguyên nước, thúc đẩy phát triển kinh tế – xã hội bền vững; cắt giảm các điều kiện kinh doanh cho tổ chức, cá nhân.

Chuyển dần từ quản lý bằng công cụ hành chính sang quản lý bằng công cụ kinh tế thông qua các quy định về giá nước, thuế, phí, lệ phí, lệ phí cấp quyền khai thác tài nguyên nước, khuyến khích sử dụng nước tuần hoàn. nhằm nâng cao ý thức bảo vệ tài nguyên nước, sử dụng nước tiết kiệm và hiệu quả.

Đẩy mạnh xã hội hóa theo hướng doanh nghiệp làm được gì thì giao cho doanh nghiệp thực hiện, giảm bớt nguồn lực đầu tư của Nhà nước, về phía Nhà nước và doanh nghiệp quản lý.

Mời bạn đọc toàn văn bản thảo và cho ý kiến ​​tại đây

Dự thảo Luật Tài nguyên nước sửa đổi gồm 87 Điều và được bố cục thành 10 Chương. So với Luật Tài nguyên nước năm 2012, dự thảo Luật không tăng số chương (trong đó giữ nguyên 19 điều, sửa đổi, bổ sung 55 điều, bổ sung 13 điều mới) và bãi bỏ 05 điều. Các chương được sắp xếp và cấu trúc lại cụ thể như sau:

Chương I. Những quy định chung, gồm 11 điều (từ Điều 1 đến Điều 11).

Chương II. Điều tra cơ bản, chiến lược, quy hoạch tài nguyên nước, gồm 13 điều (từ Điều 12 đến Điều 24).

Chương III. Bảo vệ tài nguyên nước, gồm 15 điều (từ Điều 25 đến Điều 39).

Chương IV. Điều tiết, phân phối và khai thác, sử dụng tài nguyên nước, gồm 23 điều (từ Điều 40 đến Điều 62).

Chương V. Phòng, chống và khắc phục hậu quả tác hại do nước gây ra, gồm 6 điều (từ Điều 63 đến Điều 68).

Chương VI. Công cụ kinh tế và tài nguyên để bảo vệ và phát triển tài nguyên nước, gồm 6 điều (từ Điều 69 đến Điều 74).

Chương VII. Quan hệ quốc tế về tài nguyên nước, gồm 4 điều (từ Điều 75 đến Điều 78).

Chương VIII. Trách nhiệm quản lý tài nguyên nước, gồm 5 điều (từ Điều 79 đến Điều 82).

Chương IX. Thanh tra chuyên ngành tài nguyên nước, giải quyết tranh chấp tài nguyên nước gồm 2 điều (từ Điều 83 đến Điều 84).

Chương X. Điều khoản thi hành, gồm 4 Điều (từ Điều 85 đến Điều 87).

Written by 

Leave a Reply

Your email address will not be published.