Đền thờ thần mặt trời ở Gò Tháp

Rate this post

Ít ai biết rằng, nơi đây là một ngôi tháp nhiều tầng thời kỳ sau được xây dựng trên phế tích ngôi chùa thờ trung tâm văn hóa tín ngưỡng Óc Eo – vương quốc Phù Nam xưa.

Di tích Gò Tháp còn có tên là Prasat Pream Loven (chùa Năm Gian), tức Tháp Mười thuộc ấp 1, xã Tân Kiều, huyện Tháp Mười (Đồng Tháp), cách trung tâm thành phố Cao Lãnh khoảng 26 km về phía đông. Bắc.

Tượng đài tọa lạc trên một gò cát dài khoảng 1 km, rộng khoảng 300 m, theo hướng Đông Bắc – Tây Nam; Cao hơn mực nước biển 5.047 m (Hà Tiên); Nó cao khoảng 3,8 m so với mặt ruộng xung quanh. Xung quanh là vùng rừng tràm trước đây, có mạng lưới kênh rạch chằng chịt. Phía Bắc có ao trữ nước vào mùa khô.

Vị trí trung tâm của “Tháp Mười”

Khu di tích Gò Tháp được phát hiện bởi Silvestre – một viên thanh tra người Pháp làm việc tại đây vào khoảng năm 1869 – 1878. Ông đã tìm thấy một bánh xe bằng đá và dấu vết nền móng của một ngôi tháp cổ. Tuy nhiên, quá trình nghiên cứu di tích Gò Tháp chỉ thực sự bắt đầu vào năm 1931 khi Parmentier và Claeys mô tả và nghiên cứu thực địa với các hố thăm dò được đào xung quanh chùa, dấu tích gạch và các công trình kiến ​​trúc khác. Các công trình kiến ​​trúc bằng đá được mô tả.

Năm 1943, Louis Malleret tiếp tục khảo sát với quy mô lớn hơn, đặc biệt ông đã phát hiện thêm nhiều công trình kiến ​​trúc chèn vào nền của các phế tích kiến ​​trúc. Một trong số chúng có một dòng chữ (K421) có niên đại thế kỷ thứ 8 sau Công nguyên. Bên cạnh vật liệu kiến ​​trúc, chủ yếu là gạch được phát hiện dưới dạng nền đường, nền gạch hoặc tập trung thành từng cụm sập trên các gò lớn nhỏ mà nay có các tên gọi Gò Tháp Mười, Gò Minh. Môn, Gò Bà Chúa Xứ… Sau giai đoạn này đến năm 1975, di tích Gò Tháp không được các điều kiện lịch sử khách quan nghiên cứu.

Sau năm 1975, di tích Gò Tháp được nghiên cứu một cách có hệ thống. Từ năm 1983 đến nay, khu di tích Gò Tháp đã được Bảo tàng Đồng Tháp phối hợp với Viện Khoa học xã hội phía Nam nghiên cứu, khai quật (vào các năm 1983 – 1984, 1993, 1996, 1998, 1999, 2009); Viện Khảo cổ học (2001 – 2003); Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Thành phố Hồ Chí Minh (2010 – 2016).

Kết quả nghiên cứu cho thấy, khu di tích Gò Tháp gồm 3 di tích quan trọng chính là Gò Tháp Mười, Gò Bà Chúa Xứ, Gò Minh Sư.

Theo thống kê sơ bộ từ việc tổng hợp các nguồn tài liệu nghiên cứu tại Khu di tích Gò Tháp đến nay, các nhà nghiên cứu đã phát hiện được tổng số 348 lá vàng. Các loại hình di vật liên quan đến nghệ thuật kim hoàn Óc Eo được phát hiện ở đây chủ yếu là di vật gắn với mộ táng được khảo sát, khai quật vào các năm 1984, 1993, 1996; Các hố thăm dò thăm dò cho thấy đây là gò đắp có kết cấu phức tạp bằng vật liệu đất sét, cát và gạch. Chín ngôi mộ hỏa táng đã được khai quật ở đây. Các ngôi mộ này đều mang đặc điểm của mộ Óc Eo: bên trên không có (hoặc không có) mộ, có mộ vuông, tường đất; Chính giữa lăng xây một khối gạch vuông. Lăng mộ được làm bằng gạch vỡ với cát hoặc được xây bằng nhiều lớp gạch thô tạo thành hình vuông dày đặc.

\N

Vương quốc Phù Nam: Đền thờ thần mặt trời ở Gò Tháp - ảnh 2

Tượng thần Vishnu phát hiện tại Gò Tháp – bảo vật quốc gia

Tang vật được tìm thấy ở cột gạch trung tâm (349 hiện vật, trong đó có 333 hiện vật bằng vàng và 8 viên đá quý) chủ yếu là những lá vàng dát mỏng khắc các hình ảnh hoa lá, động vật, thần linh quen thuộc. Đạo Hinđu.

Niên đại của các khu chôn cất được xác lập từ thế kỷ thứ 4 đến thế kỷ thứ 6 sau Công nguyên.

Trong quá trình khai quật Gò Minh Sư ở khu di tích Gò Tháp năm 2009, các nhà khảo cổ đã tìm thấy 9 lá vàng, một số có khắc hình thần Nandi. Đặc biệt, trong kiến ​​trúc được coi là trung tâm của một ngôi chùa, mà PGS.TS. Giáo sư Tiến sĩ. Đặng Văn Thắng cho rằng đó là đền thờ Uma – vợ thần Shiva, người ta tìm thấy 7 viên đất nung hình bông hoa tròn có tâm, ở dưới là tâm. 7 viên đất nung này, người xưa đặt 7 lá vàng tạc hình hoa sen.

Năm 2010, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn TP.HCM khai quật Miếu Thần Mặt Trời Nam Thập Linh (Surya) trong khu di tích Gò Tháp, đồng thời phát hiện dấu vết của những phiến đá tròn – dấu tích của miếu thờ thần. Mặt trời dưới hình phễu, ở độ sâu 1,37 m đã phát hiện ra 2 mảnh vàng, gồm một mảnh hình tròn hình mặt trời có 8 tia sáng và một mảnh có hình mặt trời.

Từ đó, các nhà nghiên cứu đều thống nhất rằng đây là một trong những trung tâm tôn giáo chính của Văn hóa Óc Eo và là trung tâm tín ngưỡng – tôn giáo quan trọng của cư dân Phù Nam trong lịch sử. (còn tiếp)

Written by 

Leave a Reply

Your email address will not be published.