“Bố tôi là một chú bộ đội giản dị”

Rate this post

Sinh ra và lớn lên tại thành phố Bắc Ninh, từ nhỏ đã theo mẹ đi hát dân ca quan họ, tình yêu ca hát đã ngấm vào tâm hồn Thu Thủy từ nhỏ. Như một lẽ tự nhiên, Thủy trở thành một cô gái “đa năng” trên sân khấu.

Tại Trường Sĩ quan Chính trị – Quân sự khi đó, các hoạt động văn hóa, văn nghệ diễn ra rất sôi nổi với nhiều hình thức: Biểu diễn nghệ thuật quần chúng; liên hoan nghệ thuật quần chúng học sinh, sinh viên và lực lượng vũ trang; hội thi người đẹp quân nhân; thi học viên thanh lịch; thi hát dân ca khu vực… Thu Thủy được các sĩ tử tương lai ngưỡng mộ vì tình nguyện tham gia và tỏa sáng trong mọi hoạt động văn hóa văn nghệ của trường. Mỗi dịp sinh nhật, ngày Quốc tế Phụ nữ 8-3, cô lại nhận được rất nhiều hoa, quà và… thư tình từ các bạn học sinh nhỏ tuổi.

Trong số những chàng trai ngưỡng mộ Thu Thủy lúc bấy giờ có Bùi Khắc Trung. Anh Trung không có năng khiếu văn nghệ, mỗi khi trường, lớp có hoạt động văn nghệ, anh hầu như không được chọn biểu diễn trên sân khấu mà chỉ làm khán giả. Nhưng ngay từ buổi đầu tiên, anh đã yêu, “phải lòng” Thủy, mê đắm giọng hát và vũ đạo của Thủy.

Để có cơ hội giao lưu, anh Trung chủ động đăng ký với chỉ huy đại đội, tiểu đoàn tham gia đội văn nghệ với “vai” đưa, đón các chị từ trường Thống kê Trung ương về trường Sĩ quan. Chính trị – Quân sự luyện tập và biểu diễn; đồng thời tình nguyện mua hoa, chuẩn bị nguyên vật liệu, trang phục, đạo cụ … để phục vụ đội.

“Ngôi sao” sân khấu Thu Thủy không mắc bệnh “ngôi sao”, cũng chẳng “thả thính” ai. Cô ấy yêu tất cả các chàng trai, nhưng cô ấy từ chối “lọt” vào mắt xanh của bất kỳ ai. “Mánh khóe” tìm hiểu, theo đuổi sát sao Thủy, dùng cả “mưu mẹo” để lấy lòng bố mẹ, người thân của Thủy suốt hai năm trời, “tiêu” khá nhiều hoa và độ “cứng đầu” cũng đến mức mê đắm, Bùi Khắc Trung vừa nhận được cái gật đầu của Thủy.

Năm 1993, Thủy tốt nghiệp và công tác tại Cục Thuế tỉnh Bắc Ninh, sau đó cô chính thức “về tay” ông Bùi Khắc Trung. Kể từ đó, cô gắn bó và chia sẻ với anh hầu hết mọi niềm vui và nỗi buồn. Anh đi huấn luyện dã ngoại tại Chùa Bụt, Việt Yên, Bắc Giang, nhân ngày nghỉ, cô cùng bạn đi thuyền qua sông Cầu thăm anh và đồng đội. Anh đi thực tế ở Trung đoàn 141, Sư đoàn 3 Sao Vàng đóng quân ở Sông Hóa, Đồng Bành, Lạng Sơn, chị ngược tàu động viên anh.

Trung tốt nghiệp sĩ quan, được điều động về Quân đoàn 1 ở Ninh Bình công tác, chị cũng cùng anh đi nhận nhiệm vụ. Mặc dù khi đó, đơn vị ở rất gần quê hương Nho Quan, nhưng tình cảm và tâm hồn đồng chí đã gửi gắm vào mảnh đất Quan họ …

Sau khi kết hôn, cách nhau gần chục năm, Trung và Thủy liên lạc với nhau chủ yếu qua thư từ và thiệp. Nhiều năm chị Thủy ôm con lội ngược dòng về đơn vị ăn Tết để động viên con làm nhiệm vụ chiến đấu. Ông Trung không bao giờ giỏi chữ, nhưng nhiều bức thư do bà Thủy gửi vẫn còn lưu giữ đến ngày nay, bà Thủy và các con gái đều thuộc lòng.

Con gái của Bùi Huyền Anh và Bùi Huyền Trang vẫn mãi mang nặng tình cảm của cha đối với mẹ. Bức tâm thư của bố gửi mẹ từ khi Huyền Anh chưa chào đời được Huyền Anh trích đăng tải trên trang cá nhân: “Ngày này 27 năm trước, con cất tiếng khóc chào đời trong vòng tay ấm áp của mẹ. Và bây giờ con khóc trong tim con vì con nhớ mẹ… ”Có lẽ đây là câu nói ấn tượng và xúc động nhất dành cho các bé mỗi dịp 8/3 – ngày đặc biệt của gia đình, bố mẹ. Ngày 8/3 không chỉ là ngày tôn vinh một nửa thế giới. , nhưng quan trọng hơn cả, đó là ngày mà thần tượng vĩ đại trong lòng con cất tiếng khóc chào đời Bố là bờ vai vững chắc, là trụ cột của gia đình… ”!

Con gái Huyền Anh cũng viết về bố: “Không giống như những người bạn của em có bố là bác sĩ giỏi, doanh nhân thành đạt hay lãnh đạo các cơ quan, xí nghiệp, bố là một người lính giản dị, là một người lính với ngôi sao trên mũ, quân hàm trên vai … Đối với tôi đó là niềm tự hào. Tự hào là con của ông! Người ta thường nói bộ đội rất nghiêm khắc, kỷ luật và khô khan, nhưng cha ông luôn là người yêu thương vợ con, a người chồng thủy chung, người cha mẫu mực, nghĩa khí, lãng mạn, luôn quan tâm, che chở, bảo vệ gia đình nhỏ của mình … Em ước mình được như bố, khoác lên mình bộ quân phục, trở thành người tốt, đẹp. cô gái chiến sĩ hãy đóng góp một phần công sức, trí tuệ nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc! ”.

Đến nay, con gái của Huyền Anh là Trung – Thủy đã tốt nghiệp đại học và có bằng thạc sĩ. Ước mơ trở thành “cô chiến sĩ khéo tay, xinh đẹp” đã thành hiện thực, cô trở thành đồng chí, đồng đội của bố. Anh Trung công tác tại cơ quan thuộc Tổng cục Chính trị, còn chị Thủy gắn bó với Cục Thuế tỉnh Bắc Ninh từ khi ra trường. Gia đình nhỏ ấy dù ai cũng bận rộn với công việc nhưng vẫn tràn ngập niềm vui, tiếng cười yêu thương, sẻ chia …!

NƯỚC ĐỨC

Written by 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *