Bây giờ các bạn đang ở đâu?

Rate this post

Ảnh do tác giả cung cấp

Nhà thờ Đồng Hới (còn gọi là nhà thờ Tam Tòa) bị phá bỏ, nứt toác, chỉ còn lại tháp chuông trơ ​​trọi, với những lỗ đạn sừng sững vươn lên trời xanh, là minh chứng cho lòng dũng cảm, bất khuất, ngoan cường của người dân thị xã Đồng Hới, Quảng Bình. Cửa biển Đồng Hới cũng là nơi ghi nhiều dấu ấn kỷ niệm của Đoàn 125 với nhân dân, chiến sĩ, thanh niên xung phong và học sinh, sinh viên.
Tháng 12 năm 1972, trong thời gian ngừng bắn để chuẩn bị cho việc ký kết Hiệp định Paris tại Việt Nam. Đảng và chính quyền nhân cơ hội đưa vũ khí, đạn dược, hàng hóa các loại vào Đồng Hới, Sông Gianh Quảng Bình. Đoàn 559, đoàn Hồng Hà của Tổng cục Hậu cần, đoàn vận tải của Bộ GTVT và đoàn 125 Hải quân tham gia chiến dịch này, trong đó đoàn 125 của Bộ Tư lệnh Hải quân là lực lượng chủ lực.
Chiến dịch vận chuyển có biệt danh VT 5 bắt đầu. Những chuyến tàu vận tải ra khơi liên tục. Có những chuyến cả đi và về chỉ 1 tuần đến 10 ngày. Hải Phòng – Đồng Hới. Hải Phòng – Sông Gianh. Con tàu đi và về liên tục bất chấp bão to, gió lớn, biển động.
Cảng Đồng Hới tuy nhỏ nhưng thuận tiện nhất cho việc bốc dỡ hàng hóa vì gần cửa sông Nhật Lệ. Trong số các tàu cập cảng Đồng Hới có tàu Nhật Lệ V608 do ông Nguyễn Văn Thành làm thuyền trưởng, các ông Hà Minh Thật và ông Lưu Đình Lùng làm thuyền phó. Nguyễn Khắc Nhật Hải đội 1 (lái chính). Một nhóm thủy thủ trẻ, là sinh viên, lên đường nhập ngũ tháng 5/1972, vừa được điều động xuống tàu được vài ngày. Lã Bình Hà Hà Nội, sinh viên Đại học Mỹ thuật Hà Nội. Triệu Xuân Hoan quê Hải Dương, Trần Văn Toàn quê Sơn Tây, đang là sinh viên Đại học Kinh tế Kế hoạch. Trần Đức Vui quê ở Thành phố Nam Định, sinh viên trường Đại học Tổng hợp Hà Nội.
Lần đầu tiên con tàu cập cảng Đồng Hới sau nhiều năm bị máy bay Mỹ húc, thả bom mìn phong tỏa cảng. Mọi người trên bờ đổ xô xuống hỏi thăm và xem con tàu. Chưa bao giờ họ nhìn thấy một con tàu chở hàng lớn và đẹp như vậy. Đoàn đại biểu đảng bộ, chính quyền, đoàn thể thị xã Đồng Hới đã xuống cảng, lên tàu để đón, gặp gỡ, giao lưu với cán bộ, chiến sĩ trên tàu. Tiếng trống, tiếng ếch nhái rộn ràng, cờ đỏ sao vàng bay phấp phới. Các đại biểu mặc những bộ quần áo mới nhất, trong đó có những chiếc áo sơ mi trắng tinh vì bây giờ không còn thấy máy bay Mỹ bay trên bầu trời. Những gương mặt vui tươi, phấn khởi, vui mừng vì đây là ngày hội đã lâu không có trên mảnh đất khói lửa đau thương này, bởi sau nhiều năm cửa biển bị bom mìn của giặc Mỹ phong tỏa, thị xã bị tàn phá. hủy hoại. Trong số những người đó, có các cô, các chú, cháu ngoan Bác Hồ được chọn tham dự. Vẻ trẻ trung, hồn nhiên, vô tư toát lên từ mái tóc tết đôi bồng bềnh phía sau, bởi giọng địa phương, líu lo như chim họa mi.
Các em nhỏ đổ lên tàu chiêm ngưỡng những con tàu to đẹp.
– Tàu dài quá, dễ hơn sân bóng của trường mình.
Bọn trẻ hồn nhiên lũ lượt vào phòng ngủ, trèo lên giường tầng của đoàn làm phim để thử. Sóng sông Nhật Lệ lên xuống. Con tàu lắc lư theo nhịp sóng, lũ trẻ reo lên:
– Thích quá, thích nằm võng!
Nhìn thấy truyện “Lão hà tiện” của Trần Toàn trên tủ đầu giường, Thu thả chân xuống giường mở ra xem:
– Cha ơi! Thằng này cũng hay đọc truyện tây mi ?. Nhìn thấy cuốn sách Học tiếng Nga của Trần Đức Vui trên tủ đầu giường, cô học sinh Nhung với mái tóc đen, thắt bím dài đến ba khuỷu tay, ngạc nhiên:
– Các cầu thủ có học tiếng Nga không? Bạn đang học lớp mấy ở trường trung học?
Cô sinh viên tên Hồng để những ngón tay mảnh khảnh lướt trên phím đàn treo bên giường La Bình, quan tâm hỏi:
– Chơi cho tôi một bài hát! Ồ, bạn có biết chơi bài ở quê ta, Quảng Bình không?
Cậu sinh viên lớn tuổi nhất năm ba, Postponed bình tĩnh trả lời:
Các bạn đều là sinh viên đại học. Theo lệnh tổng động viên, anh em mới nhập ngũ được vài tháng.
Các cô gái tròn mắt ngạc nhiên và thán phục. Nữ sinh xinh đẹp nhất nói:
– Cha ơi! Các bạn giỏi quá! Không có nhiều chàng trai ở quê tôi có thể vào được đại học! Xin hãy dạy chúng tôi toán học, vật lý và văn học! Cô ôm quyển sách tiếng Nga vào ngực như thầm ước: Em phải phấn đấu thi đậu đại học, để được đi du học. Thời đó, được đi học ở Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa khác là nguyện vọng của thanh niên.
Sau đó, khi tàu cập cảng Đồng Hới, các em cùng đoàn ngồi trên boong, ngắm hoàng hôn trôi về phía chân trời, ngắm cồn cát vàng bên bờ Nam Hải Ninh cùng nhau hát vang bài Quảng Bình quê ta ơi. Đó có lẽ là bài hát hay nhất mà tôi được nghe từ những cô cậu học trò hồn nhiên, ngây thơ và trong sáng, hòa cùng tiếng hát khỏe khoắn, hùng tráng của những người lính trẻ trên con tàu không số, trong tiếng đàn bập bùng của bài Hàng hải số. 1 Khắc Nhật, nhịp đập rộn ràng của họa sĩ La Bình:
“Quảng Bình quê ta ơi … ngàn thu như một, gửi về Trị Thiên một tấm lòng son sắt. Mong ngày thống nhất. Ta về chung một nhà …”
Tình yêu của tuổi trẻ cứ đến một cách tự nhiên, vô tư như một tờ giấy trắng …
Mùa vận chuyển nhanh chóng. Tại Đồng Hới, sau khi bốc hàng, tàu về Hải Phòng dỡ hàng, lấy dầu, lấy nước lấy lương thực. Cuộc đời thủy thủ là một hành trình dài. Ngày này qua ngày khác trên biển, nhưng bây giờ họ không còn lo lắng về máy bay Mỹ nữa vì đã ngừng bắn, bầu trời của chúng ta, vùng biển của chúng ta. Không sợ bom mìn, thủy lôi Mỹ thả các cửa sông vì đã bị kiểm tra, phá hủy. Hơn nữa, đối với những thủy thủ trẻ chưa từng có mối tình đầu, hình ảnh những cô cậu học trò vui tươi, hồn nhiên như động lực thôi thúc họ trên con tàu vượt sóng chở hàng về Đồng Hới.
Cuộc sống của một thủy thủ di chuyển xung quanh, được lệnh để đi. Khoảng đầu năm 1974, khi tàu về Hải Phòng, các thủy thủ: Trần Đức Vui, Trần Văn Toàn, La Bình được lệnh lên bờ đi học sĩ quan. Triệu Xuân Hoan trở thành vận động viên thủy quân lục chiến số 1 thay anh Nhật. Họ không có thời gian để chia tay, không có lời tạm biệt, không có lưu bút, không có dòng địa chỉ. Ngày ấy, không ai biết khi nào chiến tranh kết thúc, có ai biết có ngày 30-4-1975.
Nhịp sống gấp gáp, thú vị chiếm hết thời gian và suy nghĩ của những người lính trẻ. Những kỷ niệm về Đồng Hới và bạn bè trường lớp đã về quá khứ. Tôi không biết trong số những người lính trẻ, những cô cậu sinh viên đó có phải lòng ai không? Chỉ biết họ đã không tin tưởng nhau cho đến khi xem lại bức ảnh này. Giờ đây đều đã là ông bà nội, ông bà ngoại nhưng ký ức về những ngày tháng chinh chiến trên cảng Đồng Hới vẫn ngọt ngào và sống mãi trong lòng.
Cảng Đồng Hới tháng 12 năm 1972

Trái tim người lính

Written by 

Leave a Reply

Your email address will not be published.