Ăn cá trắm Quảng Ngãi ở Sài Gòn

Rate this post

Cuộc điện thoại đó của chủ nhà hàng Hai Hòn Chồng. Bữa cơm có món cá chép ấy gồm hai món: cá chép nấu rau răm và cá chép om dưa. May mắn thay, anh còn được nói chuyện với anh Cường – quản lý cửa hàng, người Quảng Ngãi.

Bữa cơm cá chép “chói mắt”

Bữa cơm cá trắm “chói mắt” đối với tôi quả là không thỏa mãn. Cá chép đều xương ngang, ăn rất nhàn, nhai từng miếng xương.

Một người bạn ngồi ăn bữa đó, người Bến Tre bảo: “Cá này giống cá trê ở miền Tây”. Thịt cá có hương vị riêng nhờ mỡ vừa béo vừa thơm. Nói cá ngon, phải dùng từ “ngon” làm thước đo độ, người ta đo nhiệt trong hệ thống độ C. Để 100 độ là ngon lý tưởng, khi cá trắm chỉ đạt khoảng 30 độ là ngon.

Cá chép là một loại cá thuộc họ cá chép hơi giống cá chép ở miền Tây. (Ảnh: TL)

Không hiểu sao nhiều người dân Quảng Ngãi lại xếp cá chép vào hàng đặc sản? Và người Quảng Nam cũng coi đó là đặc sản của Quảng Nam. Anh Cường giải thích: Ở quê, người ta mổ cá trắm ba bốn ngày cho sạch ruột.

Sau đó thả chúng bơi trong bát nước lạnh, ai ăn được thì bắt chúng cho vào nồi canh đang sôi. Sau đó lấy ra ăn mới béo, mới. Nhưng hôm nay cá chép con lớn quá. Kích thước bằng hai ngón tay, xương mềm hơn, nhai kỹ, không sợ hóc cổ.

Vì vậy, đó là. Một bạn khác cũng hào hứng bình luận: Cá chép kiểu này phải nấu theo quy luật quê Bác Chí Phèo mới ngon. Tức là kho ở dạng không trấu 24h. Tôi nghĩ loại nồi nấu chậm này có thể xử lý được.

Có dịp mua cá về kho thử lại. Rất may là nó “đồng bộ” với lưỡi kiếm Quảng Ngãi. Bây giờ, trong giới đông y, họ ca tụng loài cá thần dược này lên tận mây xanh. Ăn nó cũng có thể chữa được những bệnh mà các bác sĩ tây y kê cho Viagra.

Tôi hỏi về con cá bống. Cường khẳng định cá bống sông Trà là đặc sản của Quảng Ngãi.

Anh Cường giới thiệu: Có một điểm chuyên đồ Quảng Ngãi nằm ngay góc đường Ngô Thị Thu Minh – Dương Vân Nga, gần chợ Phạm Văn Hai. Anh còn cẩn thận cho tôi số điện thoại của chị Linh bán hàng ở đó.

Thật không may, hôm tôi đến, con cá chép không có để bán. Hỏi xem có niên kim không. Chị Linh cho biết không biết cá tất niên là cá gì nhưng sao khách cứ hỏi ở đây. Có cá bống nào không, cô ấy nói vừa bán hết.

Cường cho biết: chỉ có cá bống sông Trà Khúc là ngon nhất. Cá bống sông Vệ, sông Trà Bồng không ngon bằng. Lúc đó mới phát hiện ra nếu có cá bống tượng ở quán Linh ngày ấy, chắc mình đã mua nhầm cá bống sông Trà Bồng quê cô, rồi chê cá bống sông Trà Khúc vào top 50 ẩm thực Việt Nam.

Thật tệ làm sao khi bạn không thể ăn don

Nhiều người còn ví von rằng sông Trà Khúc ngon nhất là nhờ sự linh thiêng của núi Thiên Ấn mà con sông uốn mình theo. Và không hiểu cá bống ở đó có ngon không vì nó sống ở vùng nước lợ gần cửa sông?

Không may, chạy từ quận 4 đến chợ Phạm Văn Hai, tôi hỏi chị Linh: Có don – một loại nhuyễn thể hai mảnh vỏ đặc sản Quảng Ngãi mà chị Xuân Sương ở Paris gọi là giò và chỉ “giò em”. “- không? Có, chỉ có hến thôi. Chồng chị ngồi bên cạnh nói: Chúng tôi ở Trà Bồng nên không có …

Sài Gòn có quán bánh rán Don ở khu Bàu Cát. Một đồng nghiệp làm việc tại Báo Người Lao Động cho biết đã ăn ở quán đó một lần. Anh ấy cho rằng đừng coi thường bất cứ điều gì. Nói rồi, cô Xuân Sương “giời ơi đất hỡi” chỉ biết khóc thét lên. Tôi nghi ngờ rằng bạn đã ăn không làm gì.

Sài Gòn xưa treo đầu dê bán thịt chó. Do một lần vào Quảng Ngãi ăn đám cưới của anh bạn đồng nghiệp khác nên tôi được anh dẫn vào một nhà hàng. Ngon thật không chơi! Tôi nhớ không có đuôi hay mõm dài. Nước dùng ngọt làm sao. Nắng Quảng Ngãi trong mắt thi sĩ Nguyên Sa.

Nhấm nháp vài ngụm, nghe thật hấp dẫn. Hôm đó, bạn tôi dạy: Phải bẻ bánh tráng nướng mới đúng điệu. Tuần trước, muốn không đến Don, tôi hỏi anh Google, chạy ra hai địa chỉ trên đường Nguyễn Văn Đậu mà anh ấy chỉ.

Quán đầu tiên, tôi hỏi anh giữ xe: quán có bán don không? Anh lắc đầu không biết don là gì. Cửa hàng thứ hai đã đóng cửa. Hên xui với các món Quảng Ngãi ở Sài Gòn.

Written by 

Leave a Reply

Your email address will not be published.